Chương 1: Trung thu lần đầu gặp
Dưới sự dẫn đường của cung nữ, An Ca bước đi qua những dãy hành lang dài dằng dặc trong cung cấm.
Hôm nay là tết Trung thu, hoàng thất tổ chức đại tiệc chiêu đãi các vương gia và quan lại. Yến tiệc được bày tại ngự hoa viên, ngăn cách ở giữa bằng một tấm màn che.
Một bên là nơi dành cho Hoàng đế, các vị vương gia cùng văn võ bá quan; bên còn lại là chỗ của hoàng hậu, phi tần và các quý nữ.
Cảnh sắc tươi đẹp, món ăn mỹ vị, lại thêm ánh trăng thanh khiết chiếu rọi khiến không khí vô cùng thư thái.
Đáng tiếc An Ca không có phúc tận hưởng điều đó.
Phụ thân của nàng là Tiêu Dao Hầu, một người chỉ có hư danh chứ không có thực quyền, đứng giữa đám đông quý tộc vốn chẳng ai để mắt tới.
An Ca vừa làm lễ cập kê vào đầu tháng, đây là lần đầu nàng có đủ tư cách tham dự một buổi tiệc long trọng thế này.
Nào ngờ tiệc mới trôi qua một nửa, nàng đã cảm thấy bụng dưới đau tức từng cơn, giữa hai chân có một dòng nước ấm nóng tuôn ra dính dớp đầy khó chịu.
Biết là kỳ nguyệt sự đã đến, nàng đành phải sớm xin phép hoàng hậu cáo lui, theo cung nữ rời cung.
Để tránh đụng mặt các vị đại thần phía bên kia màn che, nàng phải đi vòng qua ngự hoa viên, băng qua một dãy hành lang dài hun hút.
Thế nhưng, ngay khúc quanh, nàng bất ngờ đâm sầm vào một lồng ngực mềm mại.
Người kia phản ứng rất nhanh, tay phải lập tức đưa ra đỡ lấy eo thon của An Ca, chân trái lùi lại một bước để giảm lực rồi vững vàng đứng trụ.
Vì quán tính lao về phía trước, cả người An Ca chôn chặt trong lòng đối phương.
... May quá, là một nữ tử, trước ngực thật êm ái, lại còn thoang thoảng hương trà thanh tao.
Trong cơn mơ màng, An Ca thầm nghĩ như vậy.
Vị cung nữ đi phía sau thì sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, liền quỳ sụp xuống dập đầu: "Tham kiến Thánh Vương điện hạ! Xin điện hạ thứ tội!"
Thánh Vương điện hạ?!
An Ca bừng tỉnh, vội rời khỏi vòng tay đối phương để quỳ lạy.
Nhưng người nọ lại đưa bàn tay trái với những khớp xương rõ ràng ra, trên ngón trỏ đeo một chiếc nhẫn đen đơn giản, khẽ nâng chiếc cằm nhỏ của nàng lên để ngăn lại.
Bàn tay ấy hơi dùng lực khiến An Ca buộc phải ngẩng đầu, đối diện với Thánh Vương điện hạ trong truyền thuyết.
Nói là đối diện cũng không hẳn, vì Thánh Vương đứng ngược sáng, dáng người lại cao ráo, nên khi nhìn lên, nàng chỉ thấy được chiếc cằm tinh tế như ngọc và đôi môi mỏng đang mím chặt.
Lúc này, Thánh Vương điện hạ cũng đang không chút kiêng dè mà quan sát thiếu nữ trước mắt.
Gương mặt thiếu nữ ửng hồng, làn da trắng ngần, ngũ quan vô cùng thanh tú.
Đôi môi nhỏ nhắn vì kinh ngạc mà hơi há ra, thấp thoáng lộ ra đầu lưỡi hồng nhạt.
Dưới chiếc mũi xinh xắn là nhân trung rõ nét, ngay chính giữa có một nốt ruồi son đỏ thắm như điểm chu sa, càng tô điểm thêm vẻ diễm lệ đầy cuốn hút cho gương mặt ngây thơ.
Đôi mắt to tròn long lanh đầy vẻ lo âu kia làm người ta nhớ đến chú nai con bị bắt được trong kỳ săn đông năm ngoái.
Thế nhưng, điều khiến Thánh Vương chú ý nhất chính là mùi hương trên người thiếu nữ, thanh khiết mà ngọt ngào, tựa như đóa hoa quỳnh nở rộ giữa đêm khuya khiến lòng người say đắm.
Dù trên thân thể nàng còn vương chút mùi máu nhạt của kỳ nguyệt sự, nhưng cũng không thể lấp được hương thơm dịu ngọt ấy.
Khi thiếu nữ nhào vào lòng, nàng cảm thấy như cả cơ thể mình bị bao phủ bởi làn hương này, tâm trí bay bổng, nhưng sâu thẳm trong lòng lại trỗi dậy một niềm khao khát mãnh liệt.
An Ca bị ép phải ngẩng đầu, dưới cái nhìn soi mói của Thánh Vương, nàng càng thêm sợ hãi, khẽ khàng cất giọng mềm mại: "Tham kiến... Thánh Vương điện hạ, dân nữ... dân nữ..." Lỗ mãng quá, xin điện hạ thứ tội.
Ngay khi nàng vừa mở miệng, mùi hương càng thêm nồng nàn, hơi thở mang theo hương hoa quỳnh thanh mát phả vào mặt.
Thánh Vương cảm thấy nội tâm mình càng lúc càng rạo rực, có thứ gì đó đang trỗi dậy, nàng liền lạnh lùng ngắt lời: "Ngươi là ai?" Giọng nói thanh lãnh nhưng lại rất êm tai, gợi nhớ đến tiếng mưa thu gõ vào lá sen tàn.
Nàng ngoan ngoãn đáp: "Dân nữ... chính là con gái út của Tiêu Dao Hầu."
"Ừ." Thánh Vương rốt cuộc cũng buông tay khỏi cằm nàng, vòng tay ra sau lưng, ngón trỏ và ngón cái vô thức xoa nhẹ vào nhau, đôi môi mím chặt hơn như đang nhẫn nhịn điều gì đó.
"Lui xuống đi." Một lúc lâu sau, Thánh Vương mới lên tiếng lần nữa, bỏ qua cho An Ca đang vô cùng căng thẳng.
An Ca vội vàng cáo lui, mãi đến khi ra khỏi cung, ngồi vào xe ngựa của phủ đón sẵn, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.
Nàng không ngờ mình lại gặp được Thánh Vương điện hạ trong truyền thuyết, hơn nữa còn va phải người...
Với nàng, Thánh Vương chính là một huyền thoại sống.
Triều đại này đã tồn tại hơn tám trăm năm nhưng chỉ mới xuất hiện ba vị Thánh Vương, phong hiệu này không phải ai cũng có được.
Thánh Vương hiện tại là vị thứ ba, trước nàng, đã hơn bốn trăm năm rồi chưa từng có ai đạt được danh hiệu này.
Hơn tám trăm năm trước, vị vua cuối cùng của tiền triều vô đạo, thiên hạ nổi dậy, các chư hầu chia cắt lãnh thổ, lại thêm giặc Tây Nhung tràn sang xâm lược, khiến dân chúng lầm than, đất đai xác xơ.
Vì thương xót chúng sinh, thượng đế phái Thánh Vương xuống trần, cùng với thánh vật "Tề Thiên" phò trợ.
Thánh Vương trí dũng vô song, một mình có thể chống lại hàng vạn quân thù.
Thánh vật "Tề Thiên" vô cùng thần kỳ, có thể biến hóa to nhỏ tùy ý, lúc bình thường là một chiếc nhẫn, khi cần lại hóa thành người khổng lồ bằng thép tung hoành giữa trận mạc, và chỉ có Thánh Vương mới điều khiển được nó.
Thánh Vương đã diệt tiền triều, dẹp loạn chư hầu, đánh đuổi giặc ngoại xâm, sau vài năm mới lập nên triều đại này và xưng đế, lấy quốc hiệu là Tề, người đời tôn gọi là Tề Thánh Đế.
Tề Thánh Đế hưởng thọ một trăm tám mươi tuổi, sau đó được triệu hồi về trời, để lại di huấn: bất kỳ ai được thánh vật "Tề Thiên" công nhận thì người đó chính là Thánh Vương, và là người đầu tiên có quyền kế vị ngai vàng.
Tằng tôn của người về sau cũng được "Tề Thiên" lựa chọn, trở thành Thánh Vương đời thứ hai.
Sau khi vị Thánh Vương đời thứ hai lên ngôi, ngài liên tục chinh phạt, thu phục hàng chục tiểu quốc vào lãnh thổ, đưa đế quốc nước Tề đạt đến thời đỉnh cao rực rỡ.
Thế nhưng suốt hơn bốn trăm năm sau đó, không còn một vị Thánh Vương nào ra đời, thánh vật "Tề Thiên" cũng chìm vào giấc ngủ sâu.
Đế quốc từ đó không tránh khỏi cảnh dần suy tàn.
Thánh Vương đương kim vốn là trưởng nữ của Hoàng đế và Hoàng hậu.
Khi nàng chào đời chưa đầy mười lăm phút, "Tề Thiên" bỗng nhiên thức tỉnh, hóa thành một chiếc nhẫn ôm lấy ngón tay út của đứa trẻ, gây chấn động cả hoàng cung.
Hoàng đế vui mừng khôn xiết, ban tên cho nàng là "Minh Thần". Thần, nghĩa là bậc đế vương.
Thánh Vương ba tháng tuổi đã biết nói, sáu tháng biết đi, lên mười tuổi đã có thể điều khiển "Tề Thiên" dẫn quân đánh tan giặc phương Bắc, lại rất có uy tín trên triều đình.
Nàng sở hữu dung mạo tuyệt thế, người trong kinh thành ví nàng đẹp tựa đóa hoa rực rỡ nhất. Tiếc rằng khí chất của nàng quá lạnh lùng, cao quý nên đến năm hai mươi tuổi vẫn chưa lập gia thất.
An Ca cứ mãi nghĩ về những giai thoại của Thánh Vương cho đến tận khi thiếp đi. Trong cơn mơ màng, nàng vẫn thầm tiếc nuối vì đêm nay không được tận mắt chiêm ngưỡng dung nhan của điện hạ.
Ba ngày sau.
Hầu phủ đón nhận thánh chỉ: Hoàng thượng ban hôn An Ca cho Thánh Vương làm Chính Phi, hôn lễ tổ chức vào ngày mười chín tháng chín!
An Ca vừa bất ngờ vừa lo lắng.
Nàng kinh ngạc vì mình và Thánh Vương đều là nữ tử, vậy mà lại có thể thành thân.
Nhưng nàng cũng thầm vui, vì với một người phi thường như Thánh Vương, nàng thật may mắn khi được làm thê tử của người ấy.
Mọi người trong phủ lại chẳng mảy may bàn tán về việc tiểu thư phải lấy một nữ tử. Họ chỉ tất bật lo liệu hôn sự. Thấy vậy, An Ca cũng gác lại tâm tư để tập trung học tập lễ nghi trong cung.
Một tháng trôi qua thật nhanh, thấm thoát đã đến đêm trước ngày An Ca xuất giá.
Phu nhân gọi con gái nhỏ vào phòng riêng, ngập ngừng hồi lâu mới dặn dò:
"Thánh Vương điện hạ vốn là người có thân thể đặc biệt, có thể khiến nữ tử thụ thai, con không cần phải lo lắng."
"Đêm tân hôn, con chỉ cần thuận theo điện hạ. Người muốn làm gì, con cứ để người làm."
Nhận xét
Đăng nhận xét