Sư Tỷ Có Tật - Hà Tiên Cô
Truyện: Sư Tỷ Có Tật
Tác giả: Hà Tiên Cô
Thể loại: Bách hợp, Cổ đại, Tiên hiệp, Nguyên sang, Sư tỷ muội, HE
Thị giác tác phẩm: Hỗ công
Nhân vật chính: Thời Vũ x Liễu Bất Miên
Độ dài: 187 chương
Nguồn QT: Rruan996
Người dịch: Bách Liên Quân
.
VĂN ÁN
Thời Vũ tư chất tầm thường, không có chí lớn, lăn lộn trong tông môn bao năm vẫn là một đệ tử ngoại môn nhỏ bé.
Lúc mới nhập môn cũng từng mơ mộng phi thăng, tiếc là cơ duyên quá mỏng. Thôi thì mỗi người một số mệnh, nàng chọn cách "nằm yên mặc kệ đời", an phận thủ thường.
Thế nhưng, có kẻ mạng mỏng như cỏ rác, lại có người rực rỡ tựa trăng thanh. Đại đệ tử của Chưởng môn – Liễu Bất Miên – chính là bạch nguyệt quang ấy.
Liễu Bất Miên lên núi bế quan, vô tình lạc vào bí cảnh thượng cổ, tu vi thăng tiến vùn vụt. Thời Vũ đứng xem náo nhiệt, xuýt xoa: "Trời ạ, hâm mộ quá đi!"
(Còn tiếp..)
Liễu Bất Miên xuống núi rèn luyện, nhặt được dị bảo siêu phàm, tu vi lại tăng mạnh. Thời Vũ đứng xem náo nhiệt, bĩu môi: "Thật là, ghen tị chết đi được!"
Liễu Bất Miên chém giết yêu thú, rơi ra công pháp tuyệt thế, tu vi lại lên tầm cao mới. Thời Vũ đứng xem náo nhiệt, vỗ tay tán thưởng: "Khâm phục, lợi hại thật đấy!"
Vị thiên chi kiêu tử thuận buồm xuôi gió kia, cứ mỗi lần gặp kỳ ngộ là lại nghe thấy những lời bình phẩm ấy vang lên sau lưng.
Thế nhưng, năng lực càng lớn, trách nhiệm càng cao. Khi đại nạn ập đến, kẻ tầm thường như Thời Vũ chẳng cần phải gánh vác. Nàng đứng giữa đám đông, lặng lẽ nhìn người nọ từ tầng mây rớt xuống vũng bùn, từ thiên tài vạn người mê thành một phế nhân không hơn không kém.
Nàng không kìm được tiếng thở dài: "Oa, thê thảm thật sự!"
Thời Vũ thầm nghĩ: Liễu Bất Miên ơi Liễu Bất Miên, cái tên đã định sẵn là chẳng được yên giấc rồi, bảo sao mà không gục ngã cho được.
Cứ thế suốt nhiều năm về sau, mỗi khi tâm thần bất định, Khí hải dao động, trong lòng Liễu Bất Miên lại vang vọng thanh âm kia: "Oa, thê thảm thật sự!"
Năm tháng trôi đi, câu nói ấy dần hóa thành tâm ma.
Liễu Bất Miên điên cuồng tìm kiếm bóng dáng kẻ nọ, nung nấu ý định giết nàng để trừ tâm ma. Nhưng lúc tìm thấy Thời Vũ, nàng lại đang thong dong ngồi trước hiên nhà tranh, vắt chân cắn hạt dưa.
Gió nhẹ thoảng qua, nắng vàng rực rỡ.
Thấy Liễu Bất Miên mình đầy thương tích, áo quần tả tơi đứng không vững, Thời Vũ chỉ lặng lẽ vào bếp nấu một bát mì trứng nóng hổi: "Ăn đi."
Đôi tay run rẩy, nước mắt Liễu Bất Miên bỗng chốc rơi như mưa.
...
Ban đầu, Liễu Bất Miên tin rằng Thời Vũ là tâm ma, nàng hận không thể sớm ngày diệt trừ cho thống khoái. Sau này, Thời Vũ vẫn là tâm ma của nàng, nhưng là loại tâm ma khiến nàng muốn róc xương lóc thịt, khảm sâu đối phương vào tận cốt nhục của chính mình.
.
Thanh lãnh Sư tỷ (Công) × Hài hước, chữa lành Sư muội (Thụ).
Một câu tóm tắt: Chuyện tình giữa Đại sư tỷ băng thanh ngọc khiết và kẻ tầm thường là ta.
Lập ý: Dùng chân thành đối đãi, không chỉ là cứu người, mà còn là cứu chính mình.
.
Link đọc tại Wattpad: Tại đây
Nhận xét
Đăng nhận xét